1Nhưng bây giờ chúng nhạo cười tôi,Bọn nhãi ranh nhỏ tuổi hơn tôi,Cha bọn chúng, tôi đã từ chối,Không cho chăn bầy chung với chó tôi. 2Sức mạnh tay họ có lợi gì cho tôi,Khi sức lực họ đã tiêu tan? 3Gầy mòn vì thiếu thốn và đói kém,Họ trốn vào đồng khô âm u,Hoang vắng, tiêu điều. 4Họ hái lá cẩm quỳ, và các bụi cây dại,Ngay cả rễ cây đậu chổi cũng làm thức ăn cho họ. 5Họ bị đuổi ra khỏi khu dân cư,Bị la mắng như tên trộm. 6Họ phải sống nơi vách khe, dọc theo sườn núi,Trong hang động dưới đất, hoặc trong hốc đá. 7Họ hí rú lên giữa bụi rậm,Họ nằm chen chúc dưới lùm gai. 8Vốn dốt nát, không tên tuổi,Họ bị đánh đập, đuổi ra khỏi xứ. 9Nhưng bây giờ, con cái họ đặt vè nhạo tôi,Đem tôi ra bàn tán chê cười. 10Chúng ghê tởm tôi, tránh xa tôi,Không ngại khạc nhổ vào mặt tôi. 11Vì Đức Chúa Trời đã tháo dây cung tôi và hạ nhục tôi,Nên chúng không kiêng nể gì tôi. 12Bên phải tôi, một lũ hỗn tạp nổi dậy,Đánh tôi phải bỏ chạy,Đắp mô đắp lũy hại tôi. 13Chúng phá vỡ đường tôi đi,Tôi càng bị thiệt, chúng càng được lợi,Chúng không cần ai giúp. 14Chúng ùa đến như qua khe thủng rộng trên tường,Chúng tràn vào giữa cảnh vách đổ đá rơi. 15Nỗi kinh hoàng xâm chiếm tôi,Vinh dự tôi bị gió đuổi bay xa,Sự giải cứu tôi trôi theo làn mây. 16Bây giờ lòng tôi tan vỡ,Những ngày khốn khổ bám chặt tôi. 17Ban đêm xương cốt tôi bị đâm chích rã rời,Cơn đau gặm nhấm tôi không ngừng. 18Đức Chúa Trời níu chặt áo tôi,Túm tôi ngang hông như thể túm cổ áo dài. 19Ngài quăng tôi xuống đống bùn,Tôi khác nào bụi tro. 20Con kêu xin, nhưng Ngài không đáp lại,Con khẩn cầu nhưng Ngài chẳng đoái hoài. 21Ngài trở thành độc ác với con,Dùng toàn sức Ngài hãm bức con. 22Ngài khiến gió bốc con lên, thổi bay xa,Ngài sai bão tố dồi dập con. 23Phải, con biết Ngài sẽ đưa con về cõi chết,Nơi họp mặt của mọi người sống. 24Con không hề đưa tay hại người lâm nạn,Khi người kêu cứu giữa cảnh đổ nát tang thương. 25Con đã chẳng từng khóc với người gặp khó khăn,Lòng con chẳng từng sầu não với người nghèo khổ sao? 26Thế mà khi con trông đợi phước hạnh, tai họa xảy đến,Khi con trông chờ ánh sáng, tối tăm lại kéo về. 27Tôi lo buồn héo cả ruột gan, lòng dạ bất an,Những ngày gian truân ùn ùn kéo đến. 28Tôi bước đi trong chiếc áo đen tang tóc, không mặt trời sưởi ấm,Tôi đứng lên kêu cứu giữa hội chúng. 29Tiếng tôi kêu than khiếnTôi trở thành anh em với chó rừng,Bạn bè với đà điểu. 30Da tôi xám xịt,Toàn thân tôi nóng ran vì cơn sốt. 31Đàn lia tôi gẩy nhạc sầu tang chế,Sáo tôi thổi lên tiếng khóc than.