1CHÚA phán bảo Môi-se: 2“Con hãy làm hai cái loa bằng bạc đánh dát, để dùng triệu tập nhân dân nhóm họp và để truyền lệnh nhổ trại ra đi. 3Khi thổi cả hai loa, toàn dân sẽ tập họp trước mặt con tại cửa Trại Hội Kiến. 4Nếu có một loa thổi lên thì các nhà lãnh đạo tức các trưởng chi tộc Y-sơ-ra-ên sẽ họp trước mặt con. 5Khi có tiếng loa thổi vang thì các trại quân phía đông phải ra đi. 6Khi nghe thổi tiếng vang lần thứ nhì thì các trại quân phía nam phải ra đi; khi nào muốn các trại quân ra đi thì phải thổi loa vang. 7Khi triệu tập nhân dân cũng dùng loa thổi nhưng đừng thổi tiếng vang. 8Các con trai A-rôn, tức các thầy tế lễ, sẽ thổi các loa ấy. Đó là một lệ định đời đời cho các người từ đời nầy qua đời kia. 9Khi các ngươi xuất quân ra trận từ quê hương đất nước chống trả địch quân đang áp bức mình thì phải thổi loa vang. Khi ấy, CHÚA, Đức Chúa Trời các ngươi sẽ nhớ lại ngươi và giải cứu ngươi khỏi quân thù nghịch. 10Khi con gặp lúc hân hoan như các lễ định kỳ, lễ trăng mới thì phải thổi loa khi dâng tế lễ thiêu và tế lễ cầu an. Loa sẽ được dùng làm kỷ niệm trước mặt Đức Chúa Trời. Ta là CHÚA, Đức Chúa Trời các ngươi.” 11Ngày hai mươi mốt tháng hai năm thứ nhì, trụ mây cất lên khỏi Đền Tạm Chứng Cớ. 12Dân Y-sơ-ra-ên nhổ trại, khởi đầu cuộc hành trình từ sa mạc Si-nai và trụ mây dừng lại trong sa mạc Pha-ran. 13Đây là lần đầu họ ra đi theo lệnh CHÚA truyền cho Môi-se. 14Ngọn cờ của trại quân Giu-đa đi trước, kéo đi từng đơn vị. Na-ha-sôn, con A-mi-na-đáp, chỉ huy quân đội Giu-đa. 15Na-tha-na-ên, con Xu-a, chỉ huy các đơn vị quân đội Y-sa-ca. 16Ê-li-áp, con Hê-long, chỉ huy các đơn vị quân đội Sa-bu-luân. 17Lúc ấy Đền Tạm được dỡ xuống, dòng họ Ghẹt-sôn và dòng họ Mê-ra-ri khuân vác Đền Tạm ra đi. 18Kế đến là các đơn vị quân đội của Ru-bên ra đi dưới ngọn cờ mình. Ê-lít-su, con Sê-đêu, chỉ huy quân đội Ru-bên. 19Sê-lu-miên, con Xu-ri-ha-đai, chỉ huy các đơn vị quân đội Si-mê-ôn. 20Ê-li-a-sáp, con Đê-u-ên, chỉ huy các đơn vị quân đội Gát. 21Lúc ấy người Kê-hát ra đi, khuân vác các vật thánh. Đền Tạm phải được dựng lên xong xuôi trước khi họ đến nơi. 22Kế đó, các đơn vị quân đội Ép-ra-im ra đi dưới ngọn cờ mình. Ê-li-ma-sa, con A-mi-hút, chỉ huy quân đội Ép-ra-im. 23Ga-ma-liên, con Phê-đát-su, chỉ huy các đơn vị quân đội Ma-na-se. 24A-bi-đan, con Ghi-đeo-ni, chỉ huy các đơn vị quân đội Bên-gia-min. 25Sau hết, đi hậu tập là các đơn vị quân đội Đan: họ ra đi dưới ngọn cờ mình. A-hi-ê-xe, con Am-mi-sa-đai, chỉ huy quân đội Đan. 26Pha-ghi-ên, con Óc-ran, chỉ huy các đơn vị quân đội A-se. 27A-hi-ra, con Ê-nan, chỉ huy các đơn vị quân đội Nép-ta-li. 28Đó là thứ tự hành quân của các đội quân Y-sơ-ra-ên. 29Môi-se bảo Hô-bát, con Rê-u-ên người Ma-đi-an, tức anh vợ mình: “Chúng tôi đang đi đến xứ mà CHÚA đã phán hứa: Ta sẽ ban xứ ấy cho các ngươi. Anh hãy đi với chúng tôi thì chúng tôi sẽ biệt đãi anh vì CHÚA đã hứa những điều tốt lành cho dân Y-sơ-ra-ên.” 30Người ấy đáp: “Không, tôi không đi đâu. Tôi sẽ về quê hương đất nước tôi với dân tộc tôi.” 31Nhưng Môi-se yêu cầu: “Xin anh đừng lìa bỏ chúng tôi. Anh biết nơi nào chúng tôi phải cắm trại giữa sa mạc nên anh là con mắt của chúng tôi. 32Chúng tôi sẽ chia với anh những điều tốt lành CHÚA ban cho chúng tôi.” 33Vậy, họ từ núi của CHÚA ra đi suốt ba ngày. Rương Giao Ước của CHÚA đi trước họ trong ba ngày đó để tìm cho họ một nơi an nghỉ. 34Khi họ dời trại ra đi, trụ mây của CHÚA ở trên họ ban ngày. 35Mỗi khi Rương Giao Ước ra đi, Môi-se nói:“Lạy CHÚA, xin hãy chổi dậy!Nguyện quân thù Chúa bị đánh tan;Nguyện bọn cừu địch chạy trốn trước mặt Ngài.” 36Mỗi khi Rương Giao Ước dừng lại, Môi-se lại cầu nguyện:“Lạy CHÚA, xin Ngài hãy trở lại,Cùng muôn ngàn dân Y-sơ-ra-ên!”